Friday, September 21, 2018


                               Tập Viết ( Vũ Hải collection )
                                ( nguồn từ FB Phạm Hòa )


Bút, mực, sách vở của ngày xưa.
( KV) 

 Khoảng năm 54-65 học trò cấp Tiểu học miền Nam chép bài ở lớp thường dùng hai loại ngòi viết: lá Mít và lá Tre. Như trong hình "ông" học trò đang viết bằng ngòi bút lá Mít, vì nó lớn, thô hơn ngòi lá Tre, có góc cạnh tam giác hai bên ngòi viết. Ngòi lá Tre nhỏ mảnh, được ưa chuộng hơn ngòi lá Mít vì viết chữ sắc nét, và nét to nhỏ tuỳ theo người viết đè mạnh hay nhẹ trên ngòi bút. Người Bắc gọi là "quản bút" cho cây bút lúc không có ngòi, người Nam gọi là "cán bút". Còn khi đã có cắm ngòi sẵn sàng. Bắc hay Nam gì cũng gọi là cây bút hoặc cái bút. Lúc có tiền mẹ cho, tôi thường đi kiếm mua những cây "quản bút" đẹp ở tiệm sách gần nhà, có cây được quét véc ni với vài bông hoa nhỏ xíu, cây khác được trang điểm bằng sơn xanh đỏ đủ màu. Trong cặp tôi lúc nào cũng có ít nhất là 4 cây quản bút và ngòi bút khác nhau. Để phòng khi bút rơi xuống sàn bị "toè" ngòi là chuyện rất thường xảy ra. Cũng không thể quên được ngòi bút "rông" chỉ dùng để viết đầu bài. Chắc hồi đi học, ai cũng có những thương yêu thân thuộc với những đồ vật lúc tới trường như cặp, sách hoặc tập vở để viết bài, như tập vở có hình Xích lô máy là loại vở viết có phẩm chất rất cao rất được ưa chuộng, nó khác những cuốn sách viết bình thường là được đóng gáy màu đen. Mở cuốn tập ra, nhìn trang giấy trắng muốt và ngửi mùi thơm kỳ lạ bốc lên, là một niềm mê man ngây ngất của tôi lúc có một cuốn vở mới. Vở Olympic có hình Lực sĩ cũng tốt nhưng vẫn xếp hạng hai sau Xích Lô Máy. Vở có hình con Nai cũng được nhưng dù sao vẫn tốt hơn bất cứ loại vở nào sau 1975. Bây giờ tôi nghĩ  không có tập vở viết nào ở Việt Nam hiện nay có thể qua mặt được phẩm chất của vở viết mang hiệu "Xích lô máy" ngày xưa. Phần thưởng  học sinh xuất sắc những năm Tiểu học của hầu hết các trường miền Nam đều là một bảng đen, hộp phấn, một hộp bút chì và khoảng một chục cuốn "Xich Lô máy". Điều cần nói thêm là mọi cuốn vở viết đều có in Bảng Cửu Chương ở bìa sách đằng sau.
Nói về bút xong phải nói bình mực. Hồi ấy học trò đến trường gần như tay chân quần người nào cũng dính mực, vì mở nắp bình mực ra bị dính vào tay, nên cứ chùi vào quần áo, bàn ghế, bất cứ chỗ nào. Thậm chí còn nghịch ngợm chùi vào áo bạn bè, rồi sau đó lúc ra chơi, thế nào cũng đánh nhau.
Bình mực như trong hình đi kèm, dễ bị rò mực ra ngoài, gây lấm lem quần áo và dễ vỡ vì làm bằng thuỷ tinh. Đến năm 60 thì bình mực không đổ hiệu Hondo ra đời, thay thế hoàn toàn bình mực cũ vì làm bằng nhựa plastic nhẹ nhàng, cấu tạo của bình mực tuy rất đơn giản nhưng hợp lý để lỡ có nghiêng, hoặc dốc bình mực xuống cũng không đổ mực ra được. Nhớ không lầm tôi là học sinh đầu tiên của lớp vênh váo cầm bình mực Hondo vào lớp, mở ra và biểu diễn dốc ngược bình mực xuống mà không đổ mực ra, trong những cặp mắt thèm thuồng ganh tị của bạn bè.
Lại phải nói đến mực. Chỉ có hai loại mực xanh và mực tím dùng trong lớp. Được đóng thành viên như viên thuốc. Mua về bỏ vào nước lạnh cho tan ra rồi đổ vào bình thôi. Còn một loại mực tím được các cô, và các các chàng có tâm hồn lãng mạn ưa thích vì màu của nó tím "cả chiều hoang biền biệt". Loại này ở trạng thái giống như cát hoặc đôi khi lục cục như những hạt đậu để trong những túi nilon nhỏ. Và mua nó cũng mắc hơn loại mực viên thông thường.
Sau có mực đen của mực Mỹ hiệu Waterman, nhưng mực này chỉ dùng để hút vào bút máy. Thời gian này đã bước vào trung học rồi. Ít có ai mang bút chấm mực đi học. Bây giờ là thời của bút máy Pilot, Parker. Tôi nhận xét thấy bút Pilot được các cô ưa chuộng vì nó nhỏ ốm thanh thanh, thường có màu xanh đậm hay tím. Bút Parker được phái nam ưa thích vì hình dáng của nó mạnh mẽ, hào nhoáng hơn bút Pilot. Ngoài ra còn có bút Kaolo, loại này không thịnh hành mấy vì cây bút to không đẹp, nét bút lớn và thô, chắc tại ngòi nó làm bằng thuỷ tinh. Nhưng loại bút này cũng có cái độc đáo riêng của nó, là khi mở nắp để viết, phải xoay ở cuối cây viết, ngòi của nó sẽ trồi lên, có hình dáng xoáy ốc của một ngọn đuốc. Thứ đến là nó viết rất êm, tuy nét thô cứng nhưng mạnh bạo nghiêm khắc, nên tôi thấy rất nhiều thầy dùng bút đó để ký tên và chấm điểm.
Ngòi bút có ảnh hưởng gì đến chữ viết không? Có chứ, chắc chắn thế. Bất cứ ai trong chúng ta cũng biết điều đó. Cho nên sau này khi loại bút nguyên tử, tức là bút Bic ra đời. Học sinh cấp tiểu học vẫn không được phép dùng, vì nó sẽ làm cho học sinh không thể viết được một dáng chữ đẹp.
Ngày xưa đẹp đẽ ấy, thể chế thanh bình nhân bản ấy, đã lo lắng đào tạo con người từ những góc cạnh căn bản nhỏ bé nhất. Còn bây giờ, cái chế độ man rợ đã làm đủ cách đánh mất chữ "người", để chỉ còn chữ con. Như những trò chơi bẩn thỉu dâm ô mà chúng đưa ra cho đám đoàn viên đi theo, hầu quên mất hết những gì gọi là Luân Lý-Đạo Đức và Quốc Gia-Dân Tộc.

Nguyễn Khôi Việt






Tuesday, September 18, 2018



                                             my poor baby.


Tội nghiệp nó quá, cái con hamster ấy. 
Hồi thằng con lớn mang nó về nhà, cu cậu đâu chừng hai tháng tuổi. Lông xám mượt mềm mại, đôi mắt ranh mãnh đen lay láy như hột nhãn. Nó hiếu động, chạy vòng vòng trong cái lồng xanh tím với mùi gỗ lót thơm phức.  Ban ngày ngủ như chết, ban đêm, với bốn chân chuột bé xíu cu cậu miệt mài chạy trong cái vòng tròn rào rào như mưa. Không thể ngủ với tiếng động suốt đêm đó, cu cậu được dời ra phòng sau. Tha hồ nhé.
Khi đã bắt đầu quen nơi quen chỗ, mỗi lần mở lồng bỏ thức ăn, cu cậu nhảy nhót chồm chồm và hí hửng coi như mấy ngón tay của tôi là đồ chơi mới. Cu cậu hoan hỉ gậm nhấm, hí hửng đưa mấy sợi râu với cái mỏ chuột cạ liên hồi vào tay tôi.
 Dễ yêu làm sao !!
Có lẽ nó là loại hamster Roborovski  vì loại nầy vốn dạn dĩ và thân thiện với con người .
Cu cậu thường chui vào ổ ngủ cả ngày, mỗi khi tôi gọi, cu cậu giật mình mắt nhắm mắt mở, lảo đảo như say rượu, chân nam đá chân đông ngã nghiêng, té nháo nhào và đưa  hai chân trước ốm nhom bám vào thành cửa hộp, mắt ngó nghiêng như dò hỏi. Đôi khi, có lẽ phiền vì bị phá giấc ngủ,  cu cậu chui sâu hơn vào lớp gỗ mùn, giả lơ giả điếc . 
Có nhiều loại hamster nhập vào Mỹ từ năm 1938, đời sống của chúng chỉ kéo dài từ 2 đến 3 năm. Hamster  bị mù mầu, mắt không thể nhìn xa  nhưng có thể ngửi phân biệt mùi nhờ khứu giác .
Vậy là nó đã về nhà tôi hơn 3 năm rồi cơ đấy .
Hơn ba năm .. 
Suốt một tuần nay, cu cậu đi đứng chậm chạp, chân quàng xiên bắt gió.Từ tháng trước, đám lông xám mềm mại đã rụng dần trơ mảng lưng khô đo đỏ. Nó không còn mừng rỡ mỗi khi tôi gọi và mắt hấp háy như người già ..Nó quắt queo nhỏ xíu như cái trứng gà size small , chẳng hiểu thịt xương rút đi đâu hết.
Nó không còn sức để leo lên tầng cao hơn, ngủ li bì và không màng đến cái chén đựng thức ăn ưa thích nữa . 
Thời gian của nó đã đến gần rồi
Thằng Út,  mỗi ngày trước khi đi làm, bỏ nó trong lòng bàn tay. Nó chẳng buồn cựa quậy nữa, tròng mắt vẫn đen nhưng có lẽ đang mờ dần . 
Tội quá !!!
Anh nói với thằng lớn “ từ đây về sau, con đừng mang con gì về nhà nữa nghe con. Thấy nó chết dần mà thương quá !”
Thằng út “ má à, khi nào nó chết cho con ôm nó nghe má “

Nó chỉ là con chuột bé xíu thôi mà, chỉ là con chuột thôi, cớ sao mắt mũi mình bỗng dưng cay như vừa  hít nguyên một lọ tiêu đổ tung toé !!

Wednesday, September 12, 2018


                                Góc ( ảnh KV)

Ba tôi ăn chay trường.

Ở nhà tôi chia hai phe: phe ăn chay trường gồm ba tôi và hai đứa em kế. Còn phe bên kia là má tôi và lũ lau chau còn lại .
Thập niên sáu mươi, thời ấy đất nước thanh bình và vật giá rẻ nên dù ba tôi chỉ là công chức hành chánh ở tỉnh, má tôi đi dạy học, cuộc sống của lũ chúng tôi cũng được tươm tất đàng hoàng, không dư dả giàu có nhưng về khoản phục vụ ăn uống cho đám con  tuổi ăn tuổi lớn thì hầu như, chúng tôi được ăn .. nhiều hơn học . 
Buổi sáng chúng tôi được má phát tiền ăn sáng nếu đêm trước bà không kịp nấu nồi xôi bắp hay xôi đậu xanh. Trưa và chiều, lũ chúng tôi ngồi trước thềm nhà chầu chực bà đậu hủ nóng hay hàng chè gánh đậu xanh nước dừa đường cát, hoặc chè đậu ván. Vì ba tôi ăn chay nên bà bán hột vịt lộn dạo sau không thấy gánh ngang nhà tôi rao “ hột dzịt lộn đây “ nữa.
Má chỉ cần kho nồi cá nục, cá thu, nồi thịt kho tàu hột vịt, canh rau nấu với thịt sườn hay tôm tươi là lũ chúng tôi chén no nê. Chúng tôi còn rủ bạn bè về nhà ăn cơm chung nữa. Cái gì chứ khoản ăn uống má tôi rất rộng rãi. Hầu như tuổi trẻ chúng tôi vào thời đó, gia đình nào cũng vậy, cái ăn cái mặc không phải là món chi tiêu phải tính toán dè sẻn. 
Nhưng mâm cơm chay của phe ba tôi thì đặc biệt hơn.
Má tôi người Huế nên khoản nấu nướng và chế biến món ăn của bà chắc không thua mấy người viết sách dạy công thức nấu ăn .
( nhưng rất tiếc đã bị thất truyền từ đời chúng tôi )
Ai nói ăn chay đạm bạc không cao lương mỹ vị ? Mâm cơm chay của phe bên kia được thay đổi hàng ngày. Món nấm đông cô hay nấm mèo xào đậu hủ, món đậu hủ non hấp xì dầu thêm mùi gừng ngồ ngộ.
Món mì căn chiên giòn, khổ qua nhồi đậu với miến mà không nhức nhối à ? Chưa kể má làm chả giò, nấu hủ tiếu chay,  bún chả đậu hủ chay, gỏi đu đủ, món đậu hủ nhồi cà chua .. nói chung,  món nào cũng hấp dẫn và tôi thường lén vào bếp, xúc một tô ú ụ,  cùng lũ em ra nhà sau khuấy muỗng ăn sùm sụp ( má nói là ăn hỗn ) nhưng nói nào ngay chỉ là những món đặc biệt thôi, vì phe bên kia cũng tận tình chiếu cố thức ăn nhiều hơn ăn cơm .
Ba tôi, người đại diện cho tư tưởng phong kiến còn sót lại, ông không bao giờ để ý việc nhà, với ông,  đó là việc của phụ nữ. Hết giờ làm ở sở, về nhà, nếu không có bạn đánh cờ thì ông tha thẩn trong vườn, ngắm cây cảnh hoặc nằm võng đọc sách ngâm thơ chờ tụi nhỏ mời cơm .
Còn má tôi ? Tôi nghĩ, bà đại diện cho những người phụ nữ Việt nam đảm đang thời bấy giờ, lúc nào cũng tất bật lo cho gia đình. Sau giờ dạy học, bà đi chợ và nấu nướng cho cả chục tầu há mồm, phe chay và phe mặn. Bà luôn tay luôn chân. Bây giờ nghĩ lại , thấy má tôi sao vất vả quá. Chưa kể buổi tối phải chấm bài cho học trò, dò bài của lũ chúng tôi .
Tôi bây giờ, sáng lấy thức ăn ra khỏi tủ lạnh, cả ngày chỉ nấu buổi cơm chiều cho hai vợ chồng và thằng Út thôi mà còn thấy mệt mỏi, nhiều khi không biết nấu món gì để thay đổi khẩu vị cho chồng tôi mát lòng mát ruột.
Không hiểu hồi xưa má tôi xoay xở làm sao ?
Cả lũ chúng tôi chẳng học được chút gì từ  má, tệ quá.
Ngay cả kho nồi cá . 
Làm sao có thể kho được một nồi cá nục, cá ngừ mà miếng cá thấm mặn mà bởi đường, ớt, tỏi, nước mắm? Món cá kho đặc biệt hương vị Phan Thiết ?
Chịu thua mất thôi.
Nhưng cuộc sống yên bình hạnh phúc đó kéo dài không lâu . 
Sau 75, lũ em tôi thất học. Ba má tôi dẫn đám con về Tây ninh phá rừng làm rẫy.  Cháo bo bo bầu, khoai sắn ngày đói dài hơn ngày no. 
Bây giờ phe ăn chay có thêm đồng minh. Và xì dầu là thức ăn chính chan với cháo hoặc chấm rau bầu mướp . Bây giờ, củ mì xay lấy bột tráng bánh chấm xì dầu cũng là món ăn .. truyền thống của gia đình chúng tôi .
Ba tôi làm việc quá cực nhọc lại ăn uống kham khổ, thiếu thốn nên chỉ sau vài cơn cảm nặng ông đã không qua khỏi. Lúc ông chết cũng còn một mớ xuyên tâm liên trị bách bịnh chưa kịp uống .
Ông lang vườn nói ba tôi chết vì suy dinh dưỡng dẫn đến truỵ tim . 
Tôi nghĩ lẩn thẩn, ăn chay, dù đổi món thì cũng chỉ quanh quẩn đậu hủ , rau củ. Nếu hồi trẻ ba tôi sớm ngã mặn, có thịt, có cá đầy đủ chất dinh dưỡng thì biết đâu ông có sức để lướt qua bịnh tật ?
Chưa tới 65 tuổi, ba tôi đã rời khỏi nhà ...
( Nhật Ng.)

Thursday, September 6, 2018




              Bài học thuộc lòng " Làm con phải hiếu "
              Trích trong sách tập đọc lớp nhì
              ( Bộ Giáo Dục VNCH, 1969 )

Em à. 
Chiều nay trời mưa. Ờ, mà mấy hôm nay chỗ chị ngày nào cũng mưa .Thời tiết mỗi năm mỗi thay đổi, và cơ thể chị  cũng theo thời tiết, mỗi ngày chị thấy mình mau mệt mỏi hơn, và cũng dễ bịnh hơn.
Cũng mấy hôm nay, qua những clip trên FB từ Việt Nam, nghe và thấy thiên hạ đang sôi sục cái vụ Công nghệ giáo dục lớp một, cải cách tiếng Việt từ chữ viết thành ra dạng hình tròn tròn vuông vuông meo méo gì đó mà thấy đau lòng cho dân tộc mình . 
Văn hoá là cội nguồn sức mạnh tinh thần của cả một dân tộc .
“ Tiếng Việt còn, nước Việt còn “ ( chị không nhớ, ai đã nói câu  nầy)
Em à . Chị không muốn nói về tình hình giáo dục tại Việt Nam hiện nay. Bởi nó đã quá sức tăm tối rồi . Không còn chữ nghĩa tồi tệ nào để gán ghép thêm cho nó nữa. Nó là một  âm mưu thâm độc Hán hoá của bọn Tàu cộng và Việt cộng nhằm xoá sổ dân tộc chúng ta.
Nó ngay trước mắt. Nó xảy ra hàng ngày trên quê hương mình. Ai cũng biết. Ai cũng thấy, không những bây giờ mà đã mấy chục năm qua. Nhưng, tội nghiệp dân mình, không ai muốn ( và dám) làm gì. Nếu có, thì cũng loay hoay như hạt cát giữa đại dương thôi. 
Tinh thần quật cường của dân mình đã bị mối mọt cộng sản gặm mòn rồi em ạ . 
 Cũng từ “ vuông tròn tam giác “ dị dạng cải cách kia, chị lại thấy vô cùng biết ơn linh mục Alexandre de Rhodes, một nhà truyền giáo đã cống hiến tận tuỵ cả đời mình để biên soạn một gia tài ngôn ngữ đồ sộ cho dân tộc chúng ta. Sự hy sinh của ngài chỉ duy nhất mục đích : phục vụ cho giá trị nhân văn và khai sáng văn minh cho dân tộc Việt Nam . 
Ngôn ngữ đó chúng ta dùng hàng ngày, để nói, để viết đã trăm năm nay. Nó gắn liền hình thành nên một nhân cách con người, quan trọng cần thiết như không khí để thở .. 
Ngày xưa, thời Việt Nam Cộng Hoà của chúng ta đã lấy tên ngài để đặt cho nhiều tên trường, tên đường phố. Nhưng đôi khi chị thắc mắc, không biết,  ngành giáo dục nói riêng và cả miền Nam nói chung, có dành riêng một ngày đặc biệt tri ân ngài không ? 
Nếu chúng ta không làm điều đó , thật có lỗi và vô ơn. 
Và chiều nay, chị lại thấy mình lang thang trong những bài học thuộc lòng, trong những lớp học ngày xưa ..
Và thấy cả hình ảnh mình, thời mới lớn ..

Ngôi trường cũ có bao nhiêu ô cửa
Tôi sẽ về tìm những áng mây
Tôi sẽ gọi một bầy chim sẻ nhỏ
Những con chim từ xa vắng lạc bầy ..
(Ô cửa. Thơ Trần Hoài Thư)

Và đau lòng biết mấy nếu những cảm xúc của mình, ngày nào đó, khi em viết cho chị , chị chỉ nhận được từ em những ô vuông tròn meo méo quái gở. 
Chị biết phải đọc làm sao ?








Trong giờ tập viết ( ảnh từ internet.)

Wednesday, September 5, 2018



 thế giới Thơ
 của Thiên Thanh.


Shall I pass like a dust  devil,
Whirling  strings of angry but weak,
and unwanted guest ?
Will you sit on your porch
With a cup of black coffee
and curse the bleeding dust
Of  by- gone day ?
Don’t  you worry,
 We  knew  this could never last  long.
  So take my dirt-stained hands
and dance with me, under a brazen sky
to the  hymn
 Of a dream that never ends.
Nguyễn Thiên Thanh 













Saturday, September 1, 2018


                           Những ngày thơ mộng
                           Nhac sĩ : Hoàng Thi Thơ
                           Ca sĩ : Hoàng Oanh



Từ tấm hình nhà cũ .

Anh. Tấm hình anh gửi cho em, hôm qua từ ngôi nhà cũ. Hơn nửa  đời người bạc thếch dấu thời gian. Em thấy em ngày xưa, ở, khoảng sân nắng chan hoà nắng .Tàng cây trứng cá trĩu cành đong đưa đong đưa ..
Em thấy bậc thềm tráng xi măng, những trưa hè oi ả. Lũ chúng em ngồi chơi xếp lá, chơi thuyền. Những chiếc thuyền chở ước mơ chở niềm vui bát ngát. Chở theo tiếng cười nắc  nẻ chở gió hồn nhiên .
Tuổi thơ mình là mảnh trăng non 
là lọ mực thơm trang sách mới, là dịu dàng bông sứ trắng thơm tho
Là những bữa cơm rộn ràng chén đũa Có tiếng la rầy, chạy nhảy dỗ dành .
Tuổi thơ của mình, đó anh, dẫu đi cùng trời cuối đất, dẫu em già thêm bao nhiêu năm tháng Hình như nó vẫn ở đó, tận sâu thẳm trái tim em. Để bồi hồi nhớ, để bồi hồi thương ..
Ngôi nhà cũ, vườn xưa, bậc thềm..
Kỷ niệm đã xanh rêu từ trong ký ức 
Và, anh có buồn như em khi nhìn lại, tuổi thơ của mình trong tấm hình đã nhạt nhoà vàng úa theo thời gian 
Và, anh có ngậm ngùi, như em, sáng nay.. cũng màu nắng chan chứa trên tàng cây trứng cá mướt xanh, cũng bậc thềm ngôi nhà cũ nhưng ký ức của chúng ta, cuối cùng chỉ là giọt nước mắt nuối tiếc xót xa của một thơì gọi tên hoài niệm ?
Nơi chốn ấy đã mất đành đoạn sau cuộc chiến, cũng như đã đành đoạn tước đi những kỷ niệm đẹp đẽ thời thơ ấu của chúng ta. Một đời người chỉ có một thời đẹp nhất, trong trẻo nhất. Và vị ngọt hồn nhiên đó, may mắn thay, chúng ta đã được nâng niu từ nó.
Nếu anh hỏi em , có muốn một lần nhìn lại ngôi nhà cũ bây giờ. Em nghĩ, không, anh à.
 Em thật sự không muốn,  không dám nhìn lại lần nữa . 
Nó không còn là nơi chốn cũ trong ký ức của em. Và em, thà giữ lại cho riêng mình, không gian trộn lẫn thời gian  đẹp đẽ ấy, cho riêng mình, dù rằng, khi nhớ về, ký ức đó như những mảnh thuỷ tinh sắc nhọn cứa sâu thẳm từ trái tim đau.
Và dẫu chúng ta đi đến hết cuộc đời, nó vẫn đeo bám nhức nhối không nguôi.
Vậy đó anh. Em sẽ xếp tấm hình vào trong ngăn hồi tưởng .
Để ngắm nghía khi buồn .
Để bồi hồi khi nhớ . 
Và biết đâu, vài năm nữa, khi em bắt đầu quên nhiều thứ, nó sẽ giúp em gợi nhớ vài thứ. 
Vì tấm hình ấy, tự nó đã chan hoà vào máu thịt của em rồi.
(Nhật Ng.)

Monday, August 27, 2018


                            Nghe những tàn phai
                            Nhạc : Trịnh Công Sơn
                            Ca sĩ : Khánh Ly


(Khi nghe lại một bài hát cũ ).

Nghe những tàn phai...

Chiều nay em ra phố về
Thấy đời mình là những quán không
Bàn im hơi bên ghế ngồi ..
Ngày đi đêm tới ..đã vắng bóng người ..

'Nghe những tàn phai' đã theo tôi, từng chiều, từng đêm khi một mình đi lại những con đường anh vừa rời khỏi Ở mỗi góc phố là mỗi kỷ niệm. Ở mỗi bước chân là một bước xa. và cái niú tay vẫn còn run rẩy bàng hoàng theo tôi từng con đường trở lại.
Sự rung động và cảm xúc có khác nhau khi bạn nghe cùng một bài hát ở những thời điểm và không gian khác nhau ?
Cũng ca khúc ấy, cũng chừng notes nhạc ấy, ở thuở đôi mươi khi chiến tranh thấp thoáng đâu đó, tình yêu là nỗi khắc khoải, là những giọt nước mắt đợi chờ hoang mang, lo sợ bỗng dưng lạc mất đời nhau, là mỗi bước tưởng chia lìa ..là quạnh hiu chỗ ngồi khi thế giới xung quanh bỗng dưng đầy bóng tôi. 

Dù vậy, tình yêu thuở đó mang đầy nỗi khao khát, có bấp bênh, có đau đớn nhưng với trái tim tuổi trẻ, chúng ta vẫn luôn tin ở những màu nhiệm của hạnh phúc ..với chúng ta thuở ấy, hạnh phúc chỉ đơn giản là còn được nhìn thấy nhau, còn thấy  tình yêu hiện hữu trong vòng tay,  trong hơi thở ấm.Tương lai  là giấc mơ quá xa vời,đôi khi không thật 
Và chúng ta thuở ấy, chỉ đơn giản chấp nhận chừng đó mà không hề dám mơ ước một đời sống hạnh phúc trọn vẹn viên thành.

Gặp nhau, uống với nhau ly cà phê vội vàng, tiễn nhau một đoạn đường,rồi lại tiếp nối những ngày chờ đợi. Hạnh phúc lúc ấy là thú đau thương nhưng nó lại là chất liệu gắn kết vô cùng để chúng ta chịu đựng sống tiếp, chờ đợi tiếp dù mỏi mòn dù đau đớn,  nhưng tình yêu lại là niềm an ủi vô tận vì ta biết rằng, đâu đó, ta vẫn luôn khao khát nhớ về nhau ..

Chiều nay em ra phố về 
thấy đời mình là con nước trôi ..
.đèn soi trên vai rã rời
ngày đi đêm tới còn chút hao gầy.

Nhưnng khi đứng ở mốc thời gian cuối đời, khi nghe lại những ca khúc cũ, cảm giác run rẩy hình như không còn, trái tim ta, hình như xa lạ với những nhịp đập rưng rưng bởi cảm xúc . Có phải bởi ta đã quá già để mơ mộng ? 
Quá mệt mỏi để thấm thía ?
Hay ta đã, thừa thãi những mong ước, hoặc tâm hồn quá mệt mỏi chật hẹp để không còn cánh cửa nào mở thêm những khát khao  ..

Có ai đi về những đêm khuya
Rượu tàn phai dấu chân đi ơ hờ
Bàn tay quen hơi băng giá
Khóc lại một ..người tình cũ ..khóc lại một đời người quá ê chề ..

Tôi nhớ, hình như, bao nhiêu năm nay, giọt nước mắt ngọt ngào lẫn muộn màng đã rời xa tôi, từ lâu lắm . 
Và tôi ước, chỉ một lần, cho tôi tìm sống lại trọn vẹn cảm giác xao xuyến lẫn đau đớn khi nghe lại những ca khúc của một thời tuổi trẻ.
Và để làm gì, tôi thật sự không hiểu được chính mình .Hay có chăng chỉ là gậm nhấm thêm nỗi mất mát mà thời gian để lại khoảng trống vô tận không thể lấp đầy ?

Tuổi già, bịnh tật không là điều đáng sợ vì nó là qui luật tất yếu của đời sống .Nhưng điều đáng sợ nhất là tâm hồn già nua trước bịnh tật. Và như thế, cuộc đời dường như đã bước vào trang cuối .
Buồn lắm khi chút ngậm ngùi đã từng ngày, phôi pha dần theo năm tháng tàn phai ...
Có ai đi về giữa đêm khuya...

( Nhật Ng.)

Tuesday, August 21, 2018


                                      Ảnh từ..Cõi Linh


        Qua đường thơ, trầm mặc
        Chỉ còn riêng mình tôi..
        ( Diêu Linh )

        Gánh Thơ

        Người gánh thơ đi bán
        Thơ gặp buổi thất thời
        Đời mộng mơ kiệt cạn
        Thơ nằm vạ chợ trời

        Chữ co ro buồn bã
        Vần nhăn nhúm guộc gầy
        Chẳng ai buồn mặc cả
        Thơ ngậm lòng đắng cay

        Mặc khản lời mời mọc
        Kẻ qua vẫn hững hờ
        Bỏ thơ nằm heo hóc
        Đời mãi mê cuộc cờ

        Chợ thơ chừ vắng ngắt
        Người gánh thơ đâu rồi ?
        Qua đường thơ, trầm mặc...
        Chỉ còn riêng mình tôi.

        Diêu Linh

Thursday, August 16, 2018



Thế giới Thơ của Thiên Thanh


Oh soldier boy
The trumpets, trumpets calling
above the skies, in joyful jubiles.
So you must go
while there’s still foes left for fighting
But give me a kiss before you cross the sea
But come you back
When war is fought and over







When victory is yours
as well as mine
And greet me in
the silent, silent meadows
Oh soldier boy,
you know I love you so.

 (Thiên Thanh)






Tuesday, August 14, 2018

                   Thế giới Thơ của Thiên Thanh  
                              



Khi thời gian tới ( when the time comes )


 Khi những cỗ máy ngừng di chuyển
Bởi tàn lụi
Bởi trái tim rỉ sét
Thì..
Loài chim hoạ mi sẽ hót

Khi những bài thánh ca cất lên
Xua đi sự im lặng
Trong thung lũng và giòng sông
Bầy chim và bầu trời
Thì..
Loài chim hoạ mi sẽ hót

Và , tôi hy vọng khi thời gian đến
Cuối cùng tôi có thể nói với anh
Lúc niềm tin sụp đổ
Tôi đã nghe ..
Tiếng hót của loài chim hoạ mi 

Thiên Thanh