Monday, October 17, 2016


Mắt thu

(Nhạc : Ngô Thụy Miên)

Trời còn làm mưa vùi trên nỗi đau
lời ru ấy mãi cho u sầu
bàn chân nuối tiếc cơn lạc loài
trời còn làm mây buồn qua mắt ai
làm trôi vắng giấc mơ hoang đường
tuổi buông trôi theo giòng mưa xuống...
........

Ta suốt đời là tình nhân anh nhé
để bối rối hẹn hò bật khóc lúc chia xa
hãy hái cho em nụ hồng trong vườn vừa nở sớm
những rung động đầu đời thương nhớ chỉ đôi ta...
Hãy nói với em những lời tình yêu dù thầm lặng
từ trái tim anh vốn sẵn thật thà
từ đôi mắt anh không nhìn ngang nghiêng ngó
riêng. -chỉ -là - em, chớ lạc cõi người ta
Hãy hát cho em nghe những khúc tình ca
Có bình minh chở hoàng hôn nồng nàn hơi thở đất
Có biển mặn quê mình sóng vỗ mạn thuyền đưa câu hát ra khơi
Ta đuổi theo những con còng trơn tuột bé xíu như hạnh phúc không bao giờ có thật...

Giận hờn ngày xưa còn vương mắt em
làn môi thắm hết ru ban chiều
vùng ân ái chết trong mây hồng
Một lần vào thu mình đang có nhau
hàng cây lá rớt trên mi thường
và tay trắng đan tình với tay..

Giữ trong tay ký ức buồn, anh ơi. Ngày vui sẽ mất

tuổi già theo mỗi ngày tình cũng tàn tạ mùa sau
đôi khi nỗi buồn làm thương tổn trái tim đau
và anh. Có khi bước qua chẳng lần ngó lại..
Trái tim em vốn sẵn dại khờ
tin vào tình yêu như con chiên thuộc kinh Tin kính
những đoạn kinh nhiệm mầu dang d
Dù biết tình yêu
đôi khi như vết mực loang
có thể tẩy xóa, có thể phù phép
lóng lánh lớp bọc mật đường dấu che viên thuốc đắng
Nhưng bởi ngu ngơ
nên em luôn tin vào những điều bóng bẩy..

Hãy suốt đời là tình nhân nghe anh
Tình nhân. Như cơn mưa rào vội vã
chưa kịp thấm đất
chưa kịp vươn vai
đã lụi tàn như lá khô, tơi tả.
Bởi, tự nó vốn sẵn không hề hiện hữu
như lời hẹn hò gửi mây ngàn  theo gió
không nợ nần 
không trách cứ nhau.
Tiếc chi anh, khi ngọn nến đã rụi tàn hấp hối
không qua nỗi mùa thu
không che nỗi một mùa đông giá buốt
xuân chưa về, tình đã chớm âm u
Nên, anh, hãy suốt đời là tình nhân anh nhé
hãy cho em, cuộc tình làm vốn liếng 
một hạnh phúc ngắn ngủi
một đời người ngắn ngủi
Như anh và em
Như em và anh..

Và rồi mùa thu về trong mắt em
hàng cây lá úa xanh xao nhiều
vòng tay khép kín ướt mi hồng
Chuyện mình ngày xưa 
đành xin lãng quên
cuộc tình đã chết theo thu tàn
người về đấy xin trọn giấc mơ...

Mắt thu

Nhạc : Ngô Thụy Miên
Ca sĩ : Xuân Sơn.




Friday, October 14, 2016







Chuyện 
nửa 
đêm.



Tiếng ba tôi đang gằn giọng, la đứa nào đó, không rõ lắm, nhưng chắc ba đang giận dữ. Ba ít nói nhưng mỗi khi ba to tiếng, mấy chị em tôi len lét lũi như chuột. Cái roi của ba mới là ghê chứ, tôi đã được tận hưởng cảm giác đó, đôi lần, mà mỗi lần như vậy, tôi thường nhủ lòng “ Mình  ghét ba.Ghét ba lắm. Không thương ba nữa.”
 Lần nầy không biết đứa nào làm lỗi.
Thằng em trai từ trong nhà chạy vụt ra, rồi con em kế léo nhéo đuổi theo, con em níu hụt lưng áo thằng anh, nó ngã sấp tới, chụp vai tôi và hai chị em lăn cù trên nền gạch, đầu gối chân tôi dập mạnh vào bộ phản, đau muốn ứa nước mắt...
Điện thoại reng, kéo tôi ra khỏi giấc mơ.
Ống mắc cá chân tôi vừa vặn, đập rất đẹp vào thành cửa sổ.
Nhìn điện thoại. Một giờ khuya. Ai đây. Nina.. Chưa bao giờ Nina gọi tôi vào giữa khuya, nên chi cái điện thoại trong tay tôi  lập bập như người già bị bịnh phong thấp. Cháy nhà ? Trộm cắp. Tai nạn xe cộ, có người chết ?
”Bồ.. ơii….”
“Gì vậy..” ( Giọng tôi nhừa nhựa cố ý )
“Bồ ơii…Chết rồi..” ( Trời đất, thấy chưa. Đã nói mà. Ngay lúc đó tôi nghĩ tới con chó già. Mới hôm qua Nina còn dẫn nó lơn tơn qua nhà tôi. Nó liếm chân tôi vớí trọn vẹn mũi dãi lòng thòng của nó..Nó, mười tuổi chó bằng bảy mươi tuổi người chớ ít gì..) Tôi nghe hơi thở mình nhẹ nhõm. Ui dào, chó chết thôi mà.
“Không chạy được nữa”( Đã chết thì làm sao chạy được. Mà chạy đi đâu cơ chứ. Rõ vớ vẩn. )
“Ờ..ờ..” 
(Tôi ngáp, nhìn đồng hồ. Dựng đầu bạn dậy giữa đêm chỉ nói về con chó chết thì chắc Nina của tôi hơi mất bình thường rồi. Chẳng lẽ bạn tôi mới ngoài năm mươi đã bắt đầu ấm ớ ?)
“Qua nhà chở mình đi bồ. Xe chết máy rồi.”
“ Hả, đi đâu ?”
“ Lên anh Chung “
Đi lên nhà anh Chung giờ nầy ? Một giờ khuya ? Nhà anh cách chỗ tôi ở khoảng hơn nửa tiếng lái xe, tính sơ sơ chừng bốn mươi miles. Đưòng lớn thì không sao, nhưng con đường nhỏ vào khu nhà  phía trong toàn những cây Cypress già nua, cành chỉa ra ngoài tơi tả rũ rượi không khác gì những bóng ma mặc áo vải mùng trắng, vải mùng ấy, không còn chỗ nào để rách thêm nữa.Trong ánh sáng nhập nhoạng vàng vọt của đèn đường, cành lá um tùm ôm ghì nhau tua tủa,  gặp cơn gió nổi, mấy cánh tay áo rách đó phất phơ đung đưa, đung đưa dễ sợ lắm.
Anh Chung là bạn trai cũ  của Nina, dù sau nầy anh đã lập gia đình, nhưng tôi biết bạn tôi vẫn còn tôn thờ mối tình đầu trắc trở đó.
Tiếng Nina khóc thút thít, qua điện thoại nghe như tiếng con chó con bị nghẹt mũi, và tiếng thở rin rít như người bị bịnh suyễn kinh niên. Khóc kiểu nầy nappkin nào mà chịu nỗi ?
Tôi chờ nghe Nina giải thích, lòng vừa thương vừa bực.
“ Hồi nãy anh ấy gọi cho mình. Bồ ơi. Hình như ảnh say, ảnh khóc, rồi ảnh nói ảnh muốn..tự tử.”
Ngay lập tức, tôi hình dung hình ảnh của anh Chung ngã sóng soài trên tấm thảm, chai rượu  Crown Royal lăn long lóc tuôn òng ọc  lai láng, rồi cứ mặc rượu đổ, anh vừa khóc rống vừa bò đến sàn bếp, nước mắt, nước mũi dính bê bết hai bên thái dương. Nếu uống thuốc ngủ tự tử, chắc anh phải tọng hơn hai chục viên Xanax, vì anh rất cao lớn, nhưng thuốc ngủ thì khó mua dự trữ, trừ khi anh có ý định gom thuốc để dành. Nếu treo cổ, anh phải dùng dây thừng loại to, bện xoắn phải bằng bắp tay , nhưng loại đó cũng khó kiếm ngoài chợ..
“Qua mình liền nghe..”
“ Hả.”
“ Trời ơi, ảnh sắp chết rồi, ảnh cần mình, ảnh khóc lóc nói muốn..trăn trối mà xe mình thì hư, mình không tới với ảnh bây giờ, lỡ ảnh tự tử thiệt thì mình sống làm sao”
“ Vợ ảnh đâu”
“ Mình nói rồi đó. Vợ ảnh bỏ nhà đi cả tháng nay rồi mà.”
À phải, tôi có nghe Nina nói về điều nầy, là cô vợ Mễ của anh cuốn gói đi theo tình mới, sau khi đã rút hết tiền trong nhà băng nhưng vẫn tử tế để lại chút ít đủ đổ xăng và mua thức ăn chó..Nhưng, cũng đâu cần giữa khuya chạy hộc tốc lên nhà anh Chung. Nếu anh ấy có ý định tự tử thì cũng không cứu kịp, nếu cắt cổ lại còn lẹ hơn.. À không, tại sao tôi không nghĩ ra, anh Chung sẽ dùng súng, anh mê vào mấy tiệm Gun shop hơn mê vợ, tôi nhớ anh có khẩu súng colt45 mà có lần anh biểu diễn dùng ngón tay trỏ xoay vòng vòng y như cao bồi chính hiệu.
 Nguy to. Nguy to.
Tôi khoác lẹ cái áo, hớt hãi chạy xe đón Nina. Đầu óc  lùng bùng, chẳng còn lời nào để an ủi bạn. Nếu thật sự anh tự tử, thì giờ nầy chắc anh đang lăn lộn trên nền thảm, máu me tùm lum, đầu, óc văng tung tóe rồi. Mấy tấm  thảm nhà anh dầy lắm ( Hàng nhập từ Thổ Nhĩ kỳ, rất mắc tiền) sợi hoa văn dệt chéo, kiểu máu me vung vãi như vậy chỉ có đường ra thùng rác.
“ Gọi cho anh Chung đi Nina, coi thử ảnh ra sao rồi.”
Tay Nina cũng run rẩy không kém tay tôi. Nó touch tới touch lui mặt điện thoại, chuông reng từng chặp mà không ai bắt phone.
“ Gọi 911 đi.”
“Gọi nói sao ?” Nó ngơ ngẩn.
“Ông bà ơi.Thì nói là có người tự tử”
“Lỡ ảnh..chưa tự tử thì sao. Lỡ như ảnh chỉ say và nằm..ngủ ?”
Thiệt nhiêu khê. Nếu ảnh không tự tử thì lên đó làm chi nửa đêm khuya khoắc như vầy.
Tôi muốn cằn nhằn Nina mấy câu, nhưng liếc thấy gương mặt thiểu não của bạn, đành nuốt cục tức xuống cổ họng.
Tôi phóng xe nhanh ra xa lộ. Trời dày đặc sương mù. Nếu phóng nhanh 80 miles một giờ thì hy vọng  khoảng hai mươi lăm phút tới nơi. Mắt tôi lại kém, không quen chạy ban đêm nên đám đèn xe ngược đường cứ loang loáng như muốn phóng phi tiêu kình kịch vào mặt kính xe, nên chắc ăn, tôi chạy ở lane trong cùng. Nina đòi mở hé chút cửa sổ, kêu ngột ngạt và không thở được. Nhìn cái mặt xanh như tàu lá chuối của Nina, trong xe không lạnh mà bạn tôi run rẩy như sốt rét kinh niên, lòng tôi vô cùng ái ngại. Tôi nghĩ, chắc mình cũng sẽ như vậy nếu ở trong hoàn cảnh tương tự.Bây giờ tôi mới thấy, khi người ta yêu nhau, sự lo lắng cho người yêu dễ sợ đến là chừng nào.
Tôi hy vọng có thể đưa Nina đến kịp để nhìn mặt anh Chung (nếu anh ấy tự tử và còn cứu kịp) đưa anh ấy vào nhà thương ( nếu hấp hối.) Đưa vào nhà xác, nếu.. Có khi anh ấy chẳng bị gì cả, vợ bỏ, uống rượu say và khóc lóc như trẻ con. Cũng có khi anh cô đơn khi bị vợ bỏ, rồi trong cơn say chợt nhớ đến Nina nên gọi điện thoại kể lể,rồi khóc rống thảm thiết  trong phone. Nhiều ông uống rượu say thường khóc lắm. Cái ông hàng xóm nhà tôi, có lần vừa say vừa khóc, chìa khóa nhà trong túi mà cứ bò ra sân tìm, rồi gào lên “ help me! help me !“. Nhưng ông có lý do say, không phải vợ bỏ mà là, ông mất việc, cái nhà ông đang ở, tiền nợ từ… 
Ủa, mà phía đàng sau xe , có gì chớp chớp lia lịa vậy kìa. Hình như nó đã theo phía sau khá lâu rồi. Có tiếng loa gọi xe ngừng và ánh đèn nhấp nháy đến gần. Ngừng hẳn.
“ Chết cha. Nina. Gặp cảnh sát rồi “
Nina rúm sâu ngươì xuống ghế, tuồng như nó sợ cảnh sát thấy nó. Kỳ nầy tiêu thật rồi. Ticket chạy quá tốc độ sơ sơ hai trăm, nếu là cảnh sát liên bang thì tôi sẽ mất nửa ngày chờ hầu tòa, chưa kể tiền  bảo hiểm được dịp tăng hàng tháng , nó sẽ bào mòn dần trong tiền thu nhập còm cõi của tôi.
Người cảnh sát bước về phía tôi những bước mạnh mẽ nhưng chậm rãi. Giống như , chuyện đâu có đó. Bắt quả tang chạy xe vượt tốc độ quy định nhé. Không thoát tay ông đâu nhé. Ánh sáng của cái đèn pin nhịp nhàng theo chân bước.
Rõ là tệ mà.  
Người cảnh sát ra hiệu hạ kiếng xe. Tôi luống cuống tìm bằng lái xe trong bóp. Nina tiếp tục rúm ró. Tôi nghĩ, không chừng bạn tôi nằm sẽ nằm bẹp xuống sàn xe cũng nên. Cám cảnh gì đâu.
“Cô chạy quá tốc độ quy định “ Ngươì cảnh sát soi đèn pin nhìn cái thẻ của tôi, ông lật mặt sau, quét đèn một vòng quanh xe và hỏi.
“ Cô biết điều đó chứ ? “Ông nói và ném tia mắt nhìn cái thây nhỏ bé bất động bên cạnh. Cái miệng của ông chưa kịp mở đã há hốc một cách buồn cười khi, Nina bật khóc. Bạn tôi khóc nức nở, khóc tàn tệ, tiếng khóc với tiếng nấc kèm thân hình run bần bật, lắc lư tạo thành một hình ảnh quá sức  thương tâm mà  chắc chắn, ai nhìn thấy cũng mũi lòng.Tôi nghĩ, có khóc cha chết, mẹ chết cũng chỉ như vậy là cùng. Không hơn. Tôi chắc chắn.
Có lẽ màn khóc lóc nầy xảy ra quá đột ngột, và ông cảnh sát chưa bao giờ gặp tình huống tương tự, mặt ông nghệt ra ngơ ngẩn, mấy  ngón tay cứ xoa xoa cái  cằm nhẵn nhụi  và đôi lông mày hơi cau lại. Hết nhìn Nina rồi nhìn tôi, ông hỏi.
“ Chuyện gì xảy ra vậy ?”
“ Bạn trai cô ấy sắp chết, tôi xin lỗi , tại chúng tôi quá lo lắng..Tôi không biết mình chạy xe quá tốc độ..”
“Ở đâu ?’
“Gì cơ ? “
“ Là tôi hỏi, cái ông bạn trai đó ở đâu ? “
‘Kenner. Gần phi trường.”
A, có thể ông thương tình mà miễn tội cho tôi chăng. Nhìn Nina khóc rũ rượi như vậy ai mà không đau lòng cơ chứ. Nếu tôi có thể khóc theo Nina thì hay biết mấy, tại sao tôi không dễ dàng bật khóc thảm thiết giống Nina trong hoàn cảnh oái ăm như vầy ? Nên, diễn viên khác người thường ở chỗ, họ có thể khóc bất cứ lúc nào khi vai diễn cần khóc, có thể đôi khi họ cần vài giọt  thuốc nhỏ mắt nữa cơ đấy,  tôi có thấy cảnh đó rồi. Dù giả mà y như thật.
“ Thôi được rồi.” Ông cảnh sát trả lại bằng lái xe cho tôi, ông bỏ tập giấy ghi phạt vào folder , thoáng nhìn Nina lúc ấy vẫn còn khóc tỉ tê, cường độ có giảm đôi chút  nhưng tình trạng cũng còn rất  tệ. Đôi mắt ông dù lạnh lùng nhưng không dấu vẻ tử tế.
“ Đừng  chạy nhanh quá. Rất nguy hiểm.Thôi, đi đi. “
Hú hồn. Tôi lí nhí cám ơn và mở máy xe. Trong kính chiếu hậu, tôi còn thấy ngón tay ông gập lại, gửi theo chúng tôi dấu hiệu may mắn.
“ Hồi nãy, khóc thật à, Nina.”
‘ Sợ.. Quá sợ luôn “
Bây giờ bạn tôi vừa khóc vừa cười. Nina chuồi lại ghế ngồi, nước mắt còn dính bệt tèm nhem nơi sóng mũi.Tôi, thật tình muốn đấm vào cái vai đang nhô lên thụp xuống của Nina. Bực bội làm sao đâu.
Tôi nhấn ga. Cái xe già run bần bật như còn sợ hãi.
Chiếc xe của chúng tôi phóng trối chết, xẻ dọc bóng đêm.


(À, có thể bạn sẽ thắc mắc, cái anh chàng Chung đó có tự tử , có chết hay không, các bạn sẽ rất hiếu kỳ về tình trạng của anh chàng khóc như  mèo bị bóp cổ chứ gì. Chẳng ra sao cả, bạn ạ. Chẳng gì sất. Chẳng qua, chàng Chung của Nina bị…mắc bịnh, hễ nhậu say là Khóc và Mơ mình tự tử.)

Saturday, October 8, 2016




Khi qua đường Nguyn Hoàng


Qun quanh tìm , lần tôi trở lại
Chưa sang mùa nng đã tàn phai
Lp rong rêu nm im nghe ngóng
Con đường dài thêm mi sm mai

Sân trường xưa nng bun ngái ng
Gc phượng già gi gió âm u
Xa xôi lm thưở tình mi ln
Hương thi gian cõi tn mt mù

Gói k nim tìm nơi nương náu
 Đêm chưa tàn, ngày bỗng xanh xao
Th cánh diu tui thơ lng lng
Ký c bun vui ta chiêm bao 

Nguyn Hoàng tôi v. Xóm khuya ngõ ti
Nhng con đường ch ngn bi hi
Thương lp hc, thy cô, bn cũ
Nh tiếng ai cười ngt lm b môi

Nguyn Hoàng tôi v. B xa bin sóng
Đêm ngó tri, hiu qunh mênh mông
Đôi thng bn đứa còn, đứa mt
Đời chia lìa như nhng nhánh sông

Gửi Phan Thiết. Mảnh tình tôi thơ dại
Gửi Mường Giang đêm đỏ mắt đợi thuyền
Mai rời phố. Chiến trường cay khói súng
Phương trời nào, thương nhớ vẫn còn nguyên




Góc. Với Nguyễn Hoàng.


Nguyễn Hoàng. Con đường gắn liền với tuổi thơ của tôi. 
Và ngôi trường Phan Bội Châu đã từng ngày mở ra trong tôi trang sách của đời sống với thời học sinh hồn nhiên bát ngát niềm vui.
Ở đó, tôi có bạn bè áo thơm  mực tím, có những xao xuyến ngu ngơ thời mới lớn
Ở con đường đó, căn nhà cũ với tàng cây trứng cá bóng mẩy, mát rượi và cây bông sứ sau nhà bốn mùa ngan ngát hương thơm..
Trong ký ức của tôi, con đường và ngôi trường cũ vẫn nằm yên thổn thức, vẫn lặng lẽ những mái ngói rêu xanh ủ ê, và bồn chồn từng cột đèn vàng vọt cố soi tỏ mặt người.. 
Ký ức về con đường hình như không thay đổi trong tôi, dù rằng bây giờ nó đã được khoác lên mình chiếc áo mới sặc sỡ, có thể đẹp hơn, lộng lẫy hơn,  nhưng tôi vẫn giữ trong trái tim mình chiếc áo cũ của thời gian.
Tôi thương Phan Thiết của tôi, thương từng con đường, góc phố, thương những người bạn thời thơ ấu mà ngôi trường đã mang chúng tôi đến gần nhau, tin cậy, không nghi ngại, phân vân. Chúng tôi, đôi lần giận hờn , nghìn lần tha thứ..
Với tôi, đó là món quà tặng quí báu mà tôi được nhận từ đời sống nầy.

Đôi khi, tôi ước gì mình được trở lại ngày tháng cũ..
Ngày ấy, dễ thương làm sao... Có lúc tôi tưởng mình là cô bé Alice, từng lạc vào xứ sở thần tiên...



Friday, October 7, 2016




                        BOSTON THU VỀ NHỚ BẠN

     
Boston ngập lá thu vàng
Nghe lòng se lạnh, buồn man mác buồn
Lang thang qua những ngã đường
Bạn bè trôi giạt đến phương trời nào

Còn đâu cuộc rượu đêm thâu
Câu thơ , tiếng nhạc chụm đầu chung vui
Đường đời xuôi ngược, ngược xuôi
Tình đời cũng lắm ngọt bùi đắng cay

Người phương đông, kẻ phương tây
Thu về nhớ bạn ta say một mình
Chén này ta tiễn lưu linh
Rót thêm chén nữa tiễn tình phương xa

Vàng thu rồi cũng bay qua
Vui xưa rồi cũng chỉ là dư âm.

( thơ DƯ MỸ )

HÁT NHỚ CHIẾN TRƯỜNG XƯA
( Trần Trung Đạo )

Nếu chỉ nghe anh đàn hát thật khó biết năm nay anh bước vào tuổi 76 và đã trải qua một thời rất dài trong quân ngũ và tù tội gian truân.
Anh Dư Mỹ từng chỉ huy đơn vị bộ binh VNCH trấn đóng quần đảo Hoàng Sa cuối năm 1967 và chức vụ cuối cùng của anh là Tiểu Đoàn Trưởng tiểu đoàn 143 thuộc Tiểu Khu Quảng Nam.
Sau nhiều năm tù đày và rồi sang Mỹ, anh vẽ, viết nhạc và làm thơ. Dù không bộ môn nào là chính, các sinh hoat văn học nghệ thuật đã giúp cho cuộc sống tinh thần của anh luôn sinh động và phong phú.
Vài năm trước, trong một lần ghé thăm nhà anh chị Đoàn Đông-Lộc TưởngNguyễn Thị Lộc-Tưởng, anh Dư Mỹ hát cho thân hữu nghe bản nhạc anh viết tặng nhà văn Trần Hoài Thư trong lần nhà văn đến Boston giới thiệu tác phẩm.
Kỹ thuật thu đơn sơ và không khí thân tình, nhưng tôi muốn giới thiệu đến thân hữu nhất là các bạn trẻ hình ảnh một người lính VNCH dù trên đất khách quê người cũng không bao giờ quên đồng đội đã một thời chiến đấu bên nhau.


                

Góc. Với bạn thơ.
Tự nhiên anh lại nhắc những mùa Thu xưa cũ. Xưa cũ . Nghe như điều gì đó, vô cớ làm mình buồn, như những ngày xưa cũ ấy sẽ không bao giờ trở lại, dù, chúng ta , một ngày nào đó sẽ có lúc, gặp nhau.( Sao không thể chứ, một chuyến bay thôi mà, một chút sắp xếp, một chút cố gắng, chúng ta vẫn có thể cùng anh em bạn bè gặp nhau ở nhà một người bạn nào đó, hoặc ở thành phố có tên mỹ miều Slidell Of Camelia , chẳng hạn ) 
Chỉ là, sau chừng đó năm không gặp. chắc ai trong chúng ta cũng nhiều thay đổi..Già hơn, hom hem hơn và chậm chạp hơn.Ôi...( !!! )
  Đôi khi, cũng nên.. Cứ quên và đừng nhớ , đừng đếm ngược thời gian, chắc lòng chúng ta sẽ không quá buồn như bây giờ, khi nhớ lại mùa Thu Boston của hơn mười sáu năm trước. 
Khi trở về nhà từ Boston , tôi mang theo  chiếc lá thu phong ép trong tập thơ Hoàng Lộc ,lá chưa vàng lắm, vẫn còn mờ mờ gân lá nhưng nó thật tròn trĩnh và rất đáng yêu. Hoàng Lộc nhặt cho tôi trên đoạn đường xuống hồ đầy lá vàng. bạn bè xúm xít ký tên  , nhiều đến nỗi chữ ký nọ nằm lấn chữ ký kia..Có ai đó nói " Có giữ được không mà ký tên nhiều vậy kìa ? " lúc đó, tôi nghĩ là mình sẽ giữ chiếc lá thu phong như một kỷ niệm đẹp vì trong chiếc lá nầy, tôi đã có cùng bạn bè văn nghệ những khoảng khắc mùa Thu Boston vĩnh cửu.
Nhưng Katrina đã cuốn đi mọi thứ.
Bạn bè không ai hỏi tôi về chiếc lá, chắc họ đã quên..




Không biết anh Hoàng Ngọc Liên
 bây giờ ở đâu. Nhớ anh ấy quá.

" Thưở rong chơi cùng chữ nghĩa "
( Lời cảm thán của anh Dư Mỹ )

Câụ em rất,  rất thương của tôi. 
Anh Dư Mỹ, Phan Xuân Sinh,
Lâm Chương và Quan Dương

Với anh Hoàng Lộc, Văn Bia, anh Dư Mỹ và anh Xuyên Trà.
( Hoàng Lộc cười tươi nhất , hình như anh đang...vui )


Tuesday, September 27, 2016






 
Ở một nơi chốn rất buồn


Guitar: If you go away ( Francis Goya )
Thơ : Nt.


Anh có lần đến thăm em khu rừng mùa thu ngập nước
Căn nhà nhỏ cửa sổ luôn đón ánh nắng mặt trời chở đầy gió sớm
Bờ cỏ viền hoa cúc dại bâng khuâng mùa theo mùa sũng ướt
Một nơi chốn rất buồn
Buồn như tình đôi ta

Anh có lần đứng cùng em dưới gốc cây sần sùi vỏ bạc
Thở trong không gian mùa thu mong manh sợi tơ vàng nắng luạ
Lá thơm nõn xanh lá cựa mình thiêm thiếp
Ta đi qua những con đường áo thu vàng sắc úa
Có tiếng hót loài chim lẻ bạn
Một nơi chốn rất buồn 
Buồn như tình đôi ta

Ta có lần bơi ngược giòng sông
Giữa hai bờ xôn xao gió rướn mình vội vã
Nắng giỡn trên đầu sóng
Nắng gài trong mắt em nghìn giọt lệ long lanh
Như tờ lịch mòn hơi theo ngày tháng loanh quanh
Nơi chốn ta tìm nhau  
Lần nữa

Khu rừng mùa thu
Căn nhà nhỏ dưới vòm cây thưa lá
Còn không anh. Viền cỏ. Giòng sông
Còn  không anh. Một thờì ta yêu dấu

Một nơi chốn rất buồn
Buồn như tinh đôi ta

Rồi ngày tháng qua. Qua đi.
Anh. Chúng ta có sẽ tìm nhau lần nữa
 trong những mùa Thu cuối đời, không Anh ?



Góc. Với Thu.

Tôi vẫn thường ngang qua, con đường với hàng cây Cypress suốt mùa rũ rượi. Tôi thương vẻ ảm đạm từ những chùm rêu rũ bám. Nó thê lương và  vô cùng buồn bã, dáng vẻ dường như  chờ đợi một điều không bao giờ đến, hoặc cam chịu trong nỗi cô đơn. 
Nhưng trong nỗi cam chịu đó, nó mạnh mẽ vươn cành, nở nhánh trên mênh mông đầm nước.
Cypress  rất đẹp, và khó có thể lột tả cho hết vẻ đẹp của nó, vì đơn giản, nó là loài cây mang đến cho mỗi người nhiều cảm xúc cùng tâm trạng khác nhau  khi ta nhìn ngắm nó.

Ôi, dài dòng quá. tôi trở lại chỗ bắt đầu. 

Con rạch nhỏ chạy song song với b đường mòn ẩm ướt, hun hút theo hàng cây Cypress. Nhiều tàng cây lớn gần như choàng qua phía bên kia làm con đường gần như nuốt hết tia nắng cuối ngày. Xa xa thấp thoáng khoảng rừng non. Từng bụi lá lúp xúp, đôi chỗ bung xòe như tán dù rộng.Tôi tưởng cuối đường sẽ là ngõ cụt , nhưng càng vào sâu, không gian mở ra hớn hở như vừa được tắm gội  mưa Thu. Nắng tràn trề roi rói ,no ứ mầu mật ong.
Và, trong dải lụa nắng bất ngờ đó, tôi nhìn thấy ..Vượt qua chiếc cầu gỗ không tay vịn chênh vênh trên con mương, một căn nhà gỗ ghép ván đơn sơ, mầu sơn trắng đã cũ..Căn nhà thật lẻ loi, nhỏ bé như đang mong ngóng một bước chân, một tiếng cửa mở. Nắng tràn ngập tươi tắn đùa giỡn trên mái nhà, và tinh nghịch rót từng sơị óng ánh mịn màng trên bậc thểm rêu xám.
Bậc thềm biêng biếc cúc vàng...
Ôi, mùa Thu đâu xa..Nó ở kia. Ở kia.
Nơi vuông cửa với những cánh áo hoa trắng hồng mềm mại  đong đưa theo gió
Và đoạn văn ngắnThu .."Khi mùa thu cởi lần từng cúc áo " từ hình ảnh tình cờ ấy.
"Ở một nơi chốn rất buồn" cũng đến từ căn nhà gỗ luôn đón ánh mặt trời trong khu rừng Cypress sũng nước, với những tàng lá nõn xanh, những cánh rêu chờ đợi tìm nhau  rướn mình vội vã..
Đôi khi chỉ bất chợt một hình ảnh nào đó, nó đến và ở lại..lắng đọng. Rất khó để rời bỏ trong ký ức. Như khu rừng Thu trong khoảng khắc tôi bắt gặp. Dễ thương. Mong manh đến nỗi tôi sợ nó tan biến nếu mình không thu hết mầu sắc, không gian đó trong tầm mắt... Thật khó giải thích cảm giác của tôi lúc ấy.

Mà thật ra, đâu cần phải giải thích.. Vẻ đẹp của mùa Thu đâu như sẵn mang tặng cho ta từ đất trời..từ nắng, từ gió, từ man mác nhớ..phải không ?